Chương 325: Hi Vọng (3)
Hủ Hủ Thế Giới - Cập nhật ngày Tháng 4 8, 2026
Ra mắt hệ thống truyện Nữ HuongKhiLau.Com dành riêng cho mọi người. Với đầy đủ thể loại được chọn lọc hay nhất để dịch và hầu như là miễn phí. Kèm theo công cụ hỗ trợ dịch truyện mà không cần biết ngoại ngữ, giờ đây bạn có thể tùy ý dịch truyện mà bạn muốn đọc. Đối với những bạn đã mua truyện bên mình, hãy liên hệ lại Fanpage để được cấp linh thạch miễn phí, cùng với đó mình đã dịch lại truyện Chiến thiếu, Phu nhân lại đào hôn rồi với chất lượng cao hơn rất nhiều, mọi người có thể chuyển sang đây để đọc tiếp nhé: Chiến Thiếu, Phu Nhân Lại Đào Hôn Rồi
_____________________Chương 325: Hi Vọng (3)
Vị trưởng lão kia dường như đã đi đến tận cùng của sinh mệnh, lão ngồi xếp bằng dưới gốc cây, thân hình gầy gò như một khúc gỗ khô héo, nhưng ánh mắt lại sáng quắc lạ thường, tựa như đang thiêu đốt những tia sáng cuối cùng của sinh mạng để thắp sáng con đường phía trước.
“Tiểu hữu, lão phu không còn nhiều thời gian nữa.” Giọng nói của vị trưởng lão khàn đặc, vang lên trong không gian tĩnh lặng của Tổ địa, “Vạn năm chờ đợi, cuối cùng cũng thấy được một tia hy vọng. Mong tiểu hữu hãy ghi nhớ lời hứa, che chở cho tộc ta một con đường sống.”
Lục Diệp khẽ gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị: “Tiền bối yên tâm, nếu vãn bối đã nhận truyền thừa, tự nhiên sẽ dốc hết sức mình.”
Hoa Từ đứng bên cạnh, bàn tay khẽ nắm lấy vạt áo của Lục Diệp. Nàng có thể cảm nhận được áp lực vô hình đang đè nặng lên vai hắn, cũng cảm nhận được sự bi tráng trong lựa chọn của vị trưởng lão trước mắt. Một đời canh giữ, một đời chờ mong, tất cả đều đổ dồn vào thời khắc này.
“Bắt đầu đi.” Vị trưởng lão khẽ quát một tiếng, đôi tay khô gầy bắt đầu kết ấn một cách chậm rãi nhưng đầy uy lực.
Theo động tác của lão, Thánh thụ vốn đang im lìm bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Những chiếc lá vàng óng ánh như được thổi vào sức sống mới, tỏa ra hào quang rực rỡ, chiếu sáng cả một vùng trời tối tăm của Tổ địa. Từng luồng linh năng thuần khiết như thủy triều dâng cao, tràn ngập không gian.
Một luồng năng lượng khổng lồ từ thân cây trào ra, bao bọc lấy vị trưởng lão. Cơ thể lão bắt đầu trở nên hư ảo, từng sợi tơ ánh sáng li ti thoát ra khỏi lỗ chân lông, hội tụ về phía ngọn cây. Đó là hỏa chủng của sinh mệnh, là sự tích lũy của hàng ngàn năm, cũng là niềm hy vọng cuối cùng của cả một chủng tộc được gửi gắm.
Lục Diệp cảm thấy Thiên Phú Thụ trong linh khiếu của mình cũng đang rục rịch. Những hoa văn thần bí trên cây bắt đầu lấp lánh, như muốn cộng hưởng với Thánh thụ bên ngoài. Hắn hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, mặc cho luồng khí tức cổ xưa và hùng vĩ kia tràn vào cơ thể. Một cảm giác nóng bỏng thiêu đốt kinh mạch, nhưng đồng thời cũng mang lại một sức mạnh vô biên đang không ngừng gột rửa bản thể.
Hoa Từ lo lắng nhìn Lục Diệp, nhưng nàng biết lúc này mình không thể làm gì khác ngoài việc tin tưởng hắn. Ánh sáng từ Thánh thụ càng lúc càng mạnh, bao trùm lấy cả hai người vào trong một cái kén ánh sáng khổng lồ, cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Trong không gian hư ảo ấy, Lục Diệp dường như nhìn thấy lịch sử hào hùng của Yêu tộc, thấy được cảnh tượng tổ tiên của họ tung hoành ngang dọc giữa trời đất, và cũng thấy được sự suy tàn đầy đau đớn qua năm tháng dài đằng đẵng. Mọi ký ức, mọi nỗi niềm u uất và cả khát vọng phục hưng cuối cùng đều ngưng tụ lại thành một điểm sáng duy nhất, bay thẳng vào trán hắn.
Tiếng gầm thét của vị trưởng lão vang vọng bên tai, chứa đựng sự giải thoát và cả niềm mong mỏi vô bờ bến. Khi ánh sáng tan đi, vị trí của vị trưởng lão chỉ còn lại một nắm tro tàn, tan biến vào gió ngàn, tan vào chính mảnh đất mà lão đã dành cả đời để bảo vệ.
Thánh thụ cũng đã lấy lại vẻ tĩnh lặng vốn có, nhưng màu sắc của lá cây dường như đã trở nên thâm trầm và ẩn chứa nội hàm hơn trước. Những luồng khí tức héo úa đã biến mất, thay vào đó là một sức sống mãnh liệt đang tiềm tàng chờ đợi ngày bộc phát.
Lục Diệp mở mắt, trong con ngươi loé lên một tia sáng vàng nhạt rồi nhanh chóng biến mất vào sâu thẳm. Hắn cảm nhận được sự thay đổi của bản thân, không chỉ là tu vi tăng tiến, mà còn là một loại trách nhiệm vô hình đã khắc sâu vào linh hồn.
“Huynh ổn chứ?” Hoa Từ tiến lại gần, khẽ hỏi, trong mắt đầy vẻ quan tâm và lo lắng.
Lục Diệp khẽ thở ra một hơi dài, nắm lấy tay nàng, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay đối phương truyền tới để định thần lại: “Ta không sao, chỉ là cảm thấy thế gian này có những thứ thật sự nặng nề. Sự hy sinh của tiền bối… quá lớn lao.”
Nàng khẽ mỉm cười, tựa đầu vào vai hắn, giọng nói dịu dàng như gió xuân: “Có nặng nề đến đâu, ta cũng sẽ cùng huynh gánh vác. Chúng ta đi thôi, nơi này đã không còn gì hối tiếc nữa rồi.”
Dưới gốc Thánh thụ cổ kính, bóng dáng hai người kề cạnh nhau kéo dài dưới ánh sáng nhạt nhòa, mang theo niềm hy vọng mới cho một vùng đất đã ngủ yên quá lâu, tiến về phía tương lai mịt mờ nhưng đầy hứa hẹn.
Để lại một bình luận