Chương 147: Thuần Sát
Cẩu Tại Lưỡng Giới Tu Tiên - Cập nhật ngày Tháng 4 9, 2026
Ra mắt hệ thống truyện Nữ HuongKhiLau.Com dành riêng cho mọi người. Với đầy đủ thể loại được chọn lọc hay nhất để dịch và hầu như là miễn phí. Kèm theo công cụ hỗ trợ dịch truyện mà không cần biết ngoại ngữ, giờ đây bạn có thể tùy ý dịch truyện mà bạn muốn đọc. Đối với những bạn đã mua truyện bên mình, hãy liên hệ lại Fanpage để được cấp linh thạch miễn phí, cùng với đó mình đã dịch lại truyện Chiến thiếu, Phu nhân lại đào hôn rồi với chất lượng cao hơn rất nhiều, mọi người có thể chuyển sang đây để đọc tiếp nhé: Chiến Thiếu, Phu Nhân Lại Đào Hôn Rồi
_____________________Chương 35: Thuấn Sát
Mặt trăng lạnh lẽo treo lơ lửng trên đỉnh núi cao, ánh sáng bạc rải xuống rừng sâu tựa lớp sương mỏng, nhuộm trắng từng khe đá, ngọn cỏ. Gió đêm khẽ thổi, lay động hàng ngàn tán lá, tạo nên thanh âm xào xạc như thì thầm cổ xưa của thiên địa. Trong không khí, một luồng sát khí ẩn sâu bất chợt tản ra, khiến chim thú trong rừng đồng loạt im bặt, dường như linh cảm được một kiếp nạn sắp giáng xuống.
Âm Dạ một thân hắc y, đứng yên giữa khoảng đất trống, ánh mắt đen như mực quét ngang đám người trước mặt. Hắn không động, thế nhưng từng tia khí lạnh lẽo toát ra từ người hắn lại khiến không khí như đông cứng, ngay cả ánh trăng dường như cũng lùi bước.
Đám tu sĩ đối phương tuy đông đến hơn mười người, ai nấy khí thế ngút trời, nhưng khi nhìn vào đôi mắt kia – đôi mắt không chút gợn tình, chỉ còn lại là vực thẳm vô cảm – thì trong lòng đều dâng lên cảm giác lạnh buốt. Có người từng nghe đồn, Âm Dạ xuất thân từ Vô Tình Đạo, tu luyện bí pháp khiến tâm hồn dần tách khỏi nhân thế, chỉ còn lại đạo lý của kiếm và sát phạt. Trước nay người ta vẫn nói đó là lời đồn, nhưng hôm nay, khi đối diện trực tiếp, mới hiểu rằng đồn đại còn nhẹ hơn sự thật.
“Hôm nay, các vị tới đây… không cần người sống.” Âm Dạ khẽ mở miệng, thanh âm nhẹ như gió thoảng, nhưng từng chữ lại vang dội như chuông tê giác vang vọng trong linh đài mỗi người.
Chưa dứt lời, thân hình hắn đã biến mất tại chỗ.
Không ai kịp nhìn rõ hắn di chuyển như thế nào. Chỉ thấy trước mắt lóe lên một vệt đen mỏng tựa làn khói, tiếp đó là tiếng xương vỡ, máu bắn tung tóe. Một tu sĩ đỉnh Phá Hư, mới vừa giơ pháp bảo lên, đã bị một kiếm xuyên tim, thân thể ngã gục không kịp truy nguyên lực chạy thoát.
Một kiếm – thuấn sát.
Người thứ hai, vừa quay người muốn chạy, cổ đã bị một ngón tay đâm thủng. Hắn trợn mắt, linh hồn chưa kịp rời xác, đã bị một luồng hàn khí bao vây, triệt tiêu thần thức, tan thành mây khói.
Không gian như hóa thành tử địa. Mười mấy cao thủ tu luyện trăm năm, tuân thủ thiên quy, giữ gìn thanh danh, giờ đây lại ngã gục dưới tay một kẻ cô độc, không tình không cảm, chỉ biết thuận theo kiếm ý như đạo trời.
Âm Dạ đứng giữa đống thi thể, trường kiếm trong tay không một vệt máu. Cây kiếm này do huyền thiết ngàn năm luyện thành, hút máu không lưu, chém giết không vương. Hắn khẽ khép mắt, thanh kiếm từ từ thu vào vỏ, âm phong quanh người tản đi như chưa từng hiện hữu.
Trăng vẫn treo. Rừng sâu trở lại tĩnh mịch.
Chỉ còn lại tiếng bước chân nhẹ nhàng, dần khuất vào trong bóng tối.
Để lại một bình luận